放慵

宋代 陳與義
暖日薰楊柳,濃春醉海棠。 放慵真有味,應俗苦相妨。 宦拙從人笑,交疏得自藏。 雲移穩扶杖,燕坐獨焚香。
nuǎn xūn yáng liǔ   nóng chūn zuì hǎi táng  
fàng yōng zhēn yǒu wèi   yìng xiāng fáng  
huàn zhuō cóng rén xiào   jiāo shū cáng  
yún wěn zhàng   yàn zuò fén xiāng