放慵

宋代 陸游
往者耕仍養,中間仕易農。 屢辭身老病,每荷上矜從。 進媿門三戟,歸無畝一鍾。 扶持得良藥,更放幾年慵。
wǎng zhě gēng réng yǎng   zhōng jiān shì nóng  
shēn lǎo bìng   měi shàng jīn cóng  
jìn kuì 媿 mén sān   guī zhōng  
chí liáng yào   gèng fàng nián yōng