放言五首 其二

宋代 王松
愁如潮落落還長,人被墨磨磨不休。雞憚為犧先斷尾,魚因貪餌誤吞鉤。 春花總比秋花好,失馬翻貽得馬憂。莫便臨崖空撒手,得收韁處早回頭!
chóu cháo luò luò hái zhǎng   rén bèi xiū dàn wèi xiān duàn wěi   yīn tān ěr tūn gōu
chūn huā zǒng qiū huā hǎo   shī fān yōu biàn 便 lín kōng shǒu   shōu jiāng chù zǎo huí tóu