放言

宋代 王禹偁
靜算人間事偶然,窮通未必在穹玄。 關從白馬欺來度,赦被青蠅暗裡傳。 禁樹罷吟紅爛漫,江蘺且詠綠芊綿。 放言詩什誰堪贈,焚贈微之與樂天。
jìng suàn rén jiān shì ǒu rán   qióng tōng wèi zài qióng xuán
guān cóng bái lái   shè bèi qīng yíng àn chuán
jìn shù yín hóng làn màn   jiāng qiě yǒng qiān mián 綿
fàng yán shī shí shuí kān zèng   fén zèng wēi zhī tiān