訪烏繼善不值明日以詩見寄遂次韻答之(三首

元代 戴良
佳期詎可失,況乃桑榆時。 居人忽不見,行子終何之。 暮色已凝嶼,晴光始泛池。 默默就歸路,益嘆瓊樹枝。
jiā shī   kuàng nǎi sāng shí  
rén jiàn   háng zhōng zhī  
níng   qíng guāng shǐ fàn chí  
jiù guī   tàn qióng shù zhī