放翁坐上

宋代 劉過
林霧霏霏曉意涼,野梔才放已傳香。 幸哉世事日相遠,怪底時情老更狂。 臘蟻三杯浮重碧,春膏一幅砑輕黃。 何如放浪形骸外,盡乞江湖作醉鄉。
lín fēi fēi xiǎo liáng   zhī cái fàng chuán xiāng
xìng zāi shì shì xiāng yuǎn   guài shí qíng lǎo gēng kuáng
sān bēi zhòng   chūn gāo qīng huáng
fàng làng xíng hái wài   jǐn jiāng zuò zuì xiāng