放翁自贊

宋代 陸游
皮葛其衣,巢穴其居。 烹不糝之藜羹,駕禿尾之草驢。 聞雞而起,則和甯戚之牛歌。 戴星而耕,則稽汜者之農書。 謂之瘁則若腴,謂之澤則若癯。 雖不能草泥金之檢以紀治功,其亦可挾兔園之冊以教鄉閭者乎。
  cháo xué
pēng shēn zhī gēng   jià 禿 wěi zhī cǎo
wén ér   níng zhī niú
dài xīng ér gēng   zhě zhī nóng shū
wèi zhī cuì ruò   wèi zhī ruò
suī néng cǎo jīn zhī jiǎn zhì gōng   xié yuán zhī jiào xiāng zhě