訪湯粹

宋代 汪莘
文者道之器,詩者文之精。 世儒失本原,謂以一枝鳴。 仆昔頗好學,不與時俗並。 始求為已事,中胡濟物情。 靜與古月俱,動與秋陽行。 先聖此從容,風流被後生。 身世兩相違,淹留竟何成。 一丘聊自適,萬化爭逢迎。 天地露根柢,動植陳性情。 日月顯處妙,鬼神隱中明。 老佛既恍惚,諸子亦縱橫。 興衰雜今古,憂豫難悉平。 時買白玉板,寫此朱絲聲。 似被天公嗔,魑魅出見驚。 秋霜下黃葉,春風自抽萌。 蘭花待春風,深林含芳馨。 屬聞賢別駕,古學兼韶韺。 仍聞吐佳句,氣挾蘇州清。 今朝別柴扉,匪敢投公卿。 臭味略相似,長松與茯苓。
wén zhě dào zhī   shī zhě wén zhī jīng  
shì shī běn yuán   wèi zhī míng  
hào xué   shí bìng  
shǐ qiú wèi shì   zhōng qíng  
jìng yuè   dòng qiū yáng xíng  
xiān shèng cóng róng   fēng liú bèi hòu shēng  
shēn shì liǎng xiāng wéi   yān liú jìng chéng  
qiū liáo shì   wàn huà zhēng féng yíng  
tiān gēn   dòng zhí chén xìng qíng  
yuè xiǎn chǔ miào   guǐ shén yǐn zhōng míng  
lǎo huǎng   zhū zòng héng  
xīng shuāi jīn   yōu nán píng  
shí mǎi bái bǎn   xiě zhū shēng  
shì bèi tiān gōng chēn   chī mèi chū jiàn jīng  
qiū shuāng xià huáng   chūn fēng chōu méng  
lán huā dài chūn fēng   shēn lín hán fāng xīn  
shǔ wén xián bié jià   xué jiān sháo yīng  
réng wén jiā   xié zhōu qīng  
jīn zhāo bié chái fēi   fěi gǎn tóu gōng qīng  
chòu wèi lüè xiāng   cháng sōng líng