方壺自詠

宋代 汪莘
三萬六千刻,四千三百時。 不思人事汩,只怪歲華馳。 拚命嘗因道,忘家亦為詩。 幽懷聊自遣,俗子莫令知。
sān wàn liù qiān   qiān sān bǎi shí  
rén shì   zhǐ guài suì huá chí  
pàn mìng cháng yīn dào   wàng jiā wèi shī  
yōu huái liáo qiǎn   lìng zhī