方壺自詠

宋代 汪莘
百歲已過半,隻身誰與偕。 得因徵悟道,失在太開懷。 且托山花宿,時從水竹齋。 神回天上活,骨付月中埋。
bǎi suì guò bàn   zhī shēn shuí xié  
yīn zhēng dào   shī zài tài kāi huái  
qiě tuō shān huā 宿   shí cóng shuǐ zhú zhāi  
shén huí tiān shàng huó   yuè zhōng mái