方壺自詠

宋代 汪莘
殘臘天垂老,新春日始孩。 玄君歸渾沌,青帝出胚胎。 樓上獨倚處,海邊相見來。 閒思栽五柳,怒欲拔三槐。
cán tiān chuí lǎo   xīn chūn shǐ hái  
xuán jūn guī hùn dùn   qīng chū pēi tāi  
lóu shàng chù   hǎi biān xiāng jiàn lái  
xián zāi liǔ   sān huái