訪古寺

宋代 韓淲
一代文鳴能幾人,要須終古景長新。我來盤礴古洲晚,君亦為開三徑春。 山遠地平知得句,林疏花近有閒身。茲游頗快生雙眼,相賞暫時情轉親。
dài wén míng néng rén   yào zhōng jǐng zhǎng xīn lái pán zhōu wǎn jūn   wèi kāi sān jìng chūn    
shān yuǎn píng zhī de   lín shū huā jìn yǒu xián shēn yóu kuài shēng shuāng yǎn xiāng   shǎng zàn shí qíng zhuǎn qīn