訪孤超和尚

唐代 羅泰
遠黛逗朝紅,人逐鐘聲止。犬吠隔疏籬,老僧寒未起。 幽澗水淙淙,細路石齒齒。倚杖叩禪關,身在白雲里。
yuǎn dài dòu cháo hóng   rén zhú zhōng shēng zhǐ quǎn fèi shū lǎo   sēng hán wèi    
yōu jiàn shuǐ cóng cóng   shí chǐ chǐ zhàng kòu chán guān shēn   zài bái yún