放歌贈雁巢上人 其二

清代 周濟
悠悠白雲觸石起,石重雲輕只如此。河伯無言海苦愁,蒼茫一片綿秋水。 浮萍兩葉何青青,春風一夜吹忽生。羅浮離合為風雨,華首台高聽山語。 若非鐵鎖相鉤連,便欲飄然趁潮去。去亦不可知,來亦不可知,海中巨鰲定有數,孰舍所戴而戴之? 中庭百草各含露,榮枯相雜不相顧。老夫兀坐胡蝶來,蛛網檐頭要黏汝。
yōu yōu bái yún chù shí   shí zhòng yún qīng zhī yán hǎi chóu cāng   máng piàn mián qiū 綿 shuǐ    
píng liǎng qīng qīng   chūn fēng chuī shēng luó wéi fēng huá   shǒu tái gāo tīng shān    
ruò fēi tiě suǒ xiāng gōu lián   biàn 便 piāo rán chèn cháo zhī lái   zhī hǎi   zhōng áo dìng yǒu shù shú   shě suǒ dài ér dài zhī    
zhōng tíng bǎi cǎo hán   róng xiāng xiāng lǎo zuò dié lái zhū   wǎng yán tóu yào nián