放歌贈程子長

明代 魏學洢
愈也具五窮,鼯也具五窮。子長之窮參有之,子長之窮將無窮。 子長工作字,筆尖常帶鐘王意。子長善苦唫,藻思雜組曩與今。 子長陡然逸興劇,五指拂拂寫竹石。老藤夭矯挺長虬,仰看青天僅盈尺。 子長子長何多奇,觀者咄咄爭嗟咨。郭生風鳶亦盡好,那能調合富家兒。 自畫自題更自詠,飢時飽看徒爾為。黝雲慘澹酸風急,葛巾吹折當窗立。 五侯七貴漫相邀,字爛袖中終不入。熟朋作伴到門前,肘後推之轉羞澀。 窮人著處逢途窮,朅來住我東城東。浮圖插天孤影直,鐵隼摩厲穿長空。 幽瀾有泉自清泚,灶煙寂寂聽晨鐘。床頭粳米並日涸,安望斗酒酣新豐。 當今國風殊偪仄,覓一盪子不可得。濃人不入裘馬場,淡人不受煙霞癖。 閉門數箸析秋毫,縱能好書不好客。滿堂儘是愬貧人,誰能一畫療貧策。 安得彌天僻壤皆齊梁,十里一置田孟嘗。又安得孟嘗,筵前各置郭有道,不至誤列君雞鳴狗盜旁。 吁嗟乎,為君作歌抒中腸,曲終拍絕空傍徨。
qióng   qióng cháng zhī qióng cān yǒu zhī   cháng zhī qióng jiāng qióng    
cháng gōng zuò   jiān cháng dài zhōng wáng cháng shàn jìn zǎo   nǎng jīn    
cháng dǒu rán xìng   zhǐ xiě zhú shí lǎo téng yāo jiǎo tǐng zhǎng qiú yǎng   kàn qīng tiān jǐn yíng chǐ    
cháng cháng duō   guān zhě duō duō zhēng jiē guō shēng fēng yuān jìn hǎo   néng tiáo 調 jiā ér    
huà gēng yǒng   shí bǎo kàn ěr wèi yǒu yún cǎn dàn suān fēng   jīn chuī shé dāng chuāng    
hòu guì màn xiāng yāo   làn xiù zhōng zhōng shú péng zuò bàn dào mén qián zhǒu   hòu tuī zhī zhuǎn xiū    
qióng rén zhuó chù féng qióng   qiè lái zhù dōng chéng dōng chā tiān yǐng zhí tiě   sǔn chuān cháng 穿 kōng    
yōu lán yǒu quán qīng   zào yān tīng chén zhōng chuáng tóu jīng bìng ān   wàng dǒu jiǔ hān xīn fēng    
dāng jīn guó fēng shū   dàng nóng rén qiú chǎng dàn   rén shòu yān xiá    
mén shù zhù qiū háo   zòng néng hǎo shū hào mǎn táng 滿 jìn shì pín rén shuí   néng huà liáo pín    
ān tiān rǎng jiē liáng   shí zhì tián mèng cháng yòu ān mèng cháng yán   qián zhì guō yǒu dào   zhì liè jūn míng gǒu dào páng    
jiē   wèi jūn zuò shū zhōng cháng   zhōng pāi jué kōng bàng huáng