放船和子遠韻

宋代 王之道
冬溫寒日好,歲晚早梅開。 帆腳隨風轉,江流與岸回。 坐憐青嶂遠,靜見白鷗來。 水驛三千里,斯游亦壯哉。
dōng wēn hán hǎo   suì wǎn zǎo méi kāi
fān jiǎo suí fēng zhuǎn   jiāng liú àn huí
zuò lián qīng zhàng yuǎn   jìng jiàn bái ōu lái
shuǐ sān qiān   yóu zhuàng zāi