放船

唐代 杜甫
送客蒼溪縣,山寒雨不開。直愁騎馬滑,故作泛舟回。 青惜峰巒過,黃知橘柚來。江流大自在,坐穩興悠哉。
sòng cāng xiàn   shān hán kāi zhí chóu huá   zuò fàn zhōu huí
qīng fēng luán guò   huáng zhī yòu lái jiāng liú zai   zuò wěn xīng yōu zāi