芳草

清代 林古度
春風催百卉,草色遍相侵。到處沒馬足,有時驚客心。 遠連空漢上,寒漾碧波潯。獨有明妃冢,青青恨至今。
chūn fēng cuī bǎi huì   cǎo biàn xiāng qīn dào chù méi   yǒu shí jīng xīn
yuǎn lián kōng hàn shàng   hán yàng xún yǒu míng fēi zhǒng   qīng qīng hèn zhì jīn