芳草

唐代 胡仔
幽芳無處無,幽處恨何如。倦客傷歸思,春風滿舊居。 晚煙迷杳靄,朝露健扶疏。省傍靈光看,殘陽少皞區。
yōu fāng chǔ   yōu chù hèn juàn shāng guī   chūn fēng mǎn 滿 jiù
wǎn yān yǎo ǎi   zhāo jiàn shū shěng bàng líng guāng kàn   cán yáng shǎo hào