芳草

唐代 虛中
綿綿芳草綠,何處動深思。金穀人亡後,沙場日暖時。 龍鱗藏有瑞,風雨灑無私。欲采蘭兼蕙,清香可贈誰。
mián 綿 mián 綿 fāng cǎo   chǔ dòng shēn jīn rén wáng hòu   shā chǎng nuǎn shí
lóng lín cáng yǒu ruì   fēng cǎi lán jiān huì   qīng xiāng zèng shuí