樊夫人上升詞

宋代 謝翱
石蚝粘窗秋見海,山雞夜啼弄毛彩。王孫吹笙導夫人,青發凌風素霞在。 雨塵離地白浩浩,河西種星榆樹老。海桑童童日出歸,衣濕上池洗頭草。
shí háo zhān chuāng qiū jiàn hǎi   shān nòng máo cǎi wáng sūn chuī shēng dǎo rén qīng   líng fēng xiá zài    
chén bái hào hào   西 zhǒng xīng shù lǎo hǎi sāng tóng tóng chū guī   shī shàng chí tóu cǎo