二子詩 其一 盧次楩

明代 李攀龍
盧楠起河朔,本自千金子。蕩滌諸生間,銷骨於積毀。 世無臨邛令,焉得心尚爾。深文類繆恭,罪罟中狙喜。 乃係黎陽獄,十年攻一技。既出浮丘賦,始知有株累。 三嘆不同時,帝曰付諸理。寥寥相如後,誰能識察此。
nán shuò   běn qiān jīn dàng zhū shēng jiān   xiāo huǐ
shì lín qióng lìng   yān xīn shàng ěr shēn wén lèi móu gōng   zuì zhōng
nǎi yáng   shí nián gōng chū qiū   shǐ zhī yǒu zhū lèi
sān tàn tóng shí   yuē zhū liáo liáo xiàng hòu   shuí néng shí chá