二月四日大火吾廬獨免

宋代 周紫芝
顛風盡日惡,頑雲吹不開。行人對面不相識,千嶺萬嶺沉風霾。 不知誰縱一炬火,坐遣萬屋成飛灰。我聞人火曰火,天火曰災,茫然不復知從來。 但見通衢半瓦礫,男呻女泣聲酸哀。避胡十年常作客,幾見連甍變荊棘。 此生憂火復憂兵,一事不成頭雪白。學禪靈運本忘家,好賦子云終有宅。 向來窮巷冷如冰,今作權門手堪炙。驚魂可招煙欲消,茅茨猶在書脫厄。 心知造物可憐生,留與雲窗看山色。
diān fēng jìn è   wán yún chuī kāi xíng rén duì miàn xiāng shí qiān   lǐng wàn lǐng chén fēng mái    
zhī shuí zòng huǒ   zuò qiǎn wàn chéng fēi huī wén rén huǒ yuē huǒ tiān   huǒ yuē zāi máng   rán zhī cóng lái    
dàn jiàn tōng bàn   nán shēn shēng suān āi shí nián cháng zuò   jiàn lián méng biàn jīng    
shēng yōu huǒ yōu bīng   shì chéng tóu xuě bái xué chán líng yùn běn wàng jiā hǎo   zi yún zhōng yǒu zhái    
xiàng lái qióng xiàng lěng bīng   jīn zuò quán mén shǒu kān zhì jīng hún zhāo yān xiāo máo   yóu zài shū tuō è    
xīn zhī zào lián shēng   liú yún chuāng kàn shān