二月十一日倪倅敦復小園留飲

宋代 郭祥正
殘梅零落同寒灰,屏翳忍驅斜雨來。濛濛點滴夜連曉,園館寂寞生青苔。 墨雲四卷山露碧,日轂照耀天衢開。妖桃映竹煙酩酊,細柳拂水風徘徊。 倪公要我共行賞,小亭草草排樽罍。盈筐菊芽青玉軟,滿盤鱭縷紅絲堆。 興來一笑且為樂,春光半被鶯啼催。百年已往五十八,借問餘生真可咍。 平原豪客散煙霧,東山舞妓埋蒿萊。眼前不肯飲五斗,身後安能傾一杯。
cán méi líng luò tóng hán huī   píng rěn xié lái méng méng diǎn lián xiǎo yuán   guǎn shēng qīng tái    
yún juǎn shān   zhào yào 耀 tiān kāi yāo táo yìng zhú yān mǐng dǐng   liǔ shuǐ fēng pái huái    
gōng yào gòng xíng shǎng   xiǎo tíng cǎo cǎo pái zūn léi yíng kuāng qīng ruǎn mǎn   pán 滿 hóng duī    
xīng lái xiào qiě wéi   chūn guāng bàn bèi yīng cuī bǎi nián wǎng shí jiè   wèn shēng zhēn hāi    
píng yuán háo sàn yān   dōng shān mái hāo lái yǎn qián kěn yǐn dǒu shēn   hòu ān néng qīng bēi