二月十六日,與張、李二君游南溪,醉後,相

宋代 蘇軾
終南太白橫翠微,自我不見心南飛。 行穿古縣並山麓,野水清滑溪魚肥。 須臾渡溪踏亂石,山光漸近行人稀。 窮探愈好去愈銳,意未滿足枵如飢。 忽聞奔泉響巨碓,隱隱百步搖窗扉。 跳波濺沫不可響,散為白霧紛霏霏。 醉中相與棄拘束,顧勸二子解帶圍。 褰裳試入插兩足,飛浪激起沖人衣。 君看麋鹿隱豐草,豈羨玉勒黃金鞿。 人生何以易此樂,天下誰肯從我歸。
zhōng nán tài bái héng cuì wēi   jiàn xīn nán fēi
xíng chuān 穿 xiàn bìng shān   shuǐ qīng huá féi
luàn shí   shān guāng jiàn jìn xíng rén
qióng tàn hǎo ruì   wèi mǎn 滿 xiāo
wén bēn quán xiǎng duì   yǐn yǐn bǎi yáo chuāng fēi
tiào jiàn xiǎng   sàn wèi bái fēn fēi fēi
zuì zhōng xiāng shù   quàn èr zi jiě dài wéi
qiān cháng shì chā liǎng   fēi làng chōng rén
jūn kàn 鹿 yǐn fēng cǎo   xiàn huáng jīn
rén shēng   tiān xià shuí kěn cóng guī