二月九日偶成

宋代 陳著
老境何須更問年,得須臾活便翛然。 平生交際無金谷,窮健中閒自葛天。 終日閉門知拙味,有時放杖信嬉緣。 兒孫子曰一聲處,已覺詩書世的傳。
lǎo jìng gèng wèn nián   huó biàn 便 xiāo rán  
píng shēng jiāo jīn   qióng jiàn zhōng xián tiān  
zhōng mén zhī zhuō wèi   yǒu shí fàng zhàng xìn yuán  
ér sūn yuē shēng chù   jué shī shū shì de chuán