二月晦日 其一

宋代 韓淲
春風猶自雨能寒,破褐才除又覺單。眼暗頭昏書懶讀,一庭幽草靜相看。
chūn fēng yóu néng hán   cái chú yòu jué dān yǎn àn tóu hūn shū lǎn   tíng yōu cǎo jìng xiāng kàn