二游詩。徐詩

唐代 皮日休
東莞為著姓,奕代皆雋哲。強學取科第,名聲盡孤揭。 自為方州來,清操稱凜冽。唯寫墳籍多,必雲清俸絕。 宣毫利若風,剡紙光與月。札吏指欲胼,萬通排未闋。 樓船若夏屋,欲載如垤eJ.轉徙入吳都,縱橫礙門闑. 縹囊輕似霧,緗帙殷於血。以此為基構,將斯用貽厥。 重於通侯印,貴卻全師節。我愛參卿道,承家能介潔。 潮田五萬步,草屋十餘楶.微宦不能去,歸來坐如刖。 保茲萬卷書,守慎如羈紲。念我曾苦心,相逢無間別。 引之看秘寶,任得窮披閱。軸閒翠鈿剝,簽古紅牙折。 帙解帶芸香,卷開和桂屑。枕兼石鋒刃,榻共松瘡癤。 一臥寂無喧,數編看盡徹。或攜歸廨宇,或把穿林樾。 挈過太湖風,抱宿支硎雪。如斯未星紀,悉得分毫末。 翦除幽僻藪,滌盪玄微窟。學海正狂波,予頭向中bK. 聖人患不學,垂誡尤為切。苟昧古與今,何殊喑共fw. 昔之慕經史,有以傭筆札。何況遇斯文,借之不曾輟。 吾衣任縠纑,吾食某糠核。其道苟可光,斯文那自伐。 何竹青堪殺,何蒲重好截。如能盈兼兩,便足酬饑渴。 有此競苟榮,聞之兼可噦。東皋耨煙雨,南嶺提薇蕨。 何以謝徐君,公車不聞設。
dōng guǎn wèi zhù xìng   dài jiē jùn zhé qiáng xué   míng shēng jǐn jiē
wèi fāng zhōu lái   qīng cāo chēng lǐn liè wéi xiě fén duō   yún qīng fèng jué
xuān háo ruò fēng   shàn zhǐ guāng yuè zhá zhǐ pián   wàn tōng pái wèi què
lóu chuán ruò xià   zài dié   e   J   . eJ. zhuǎn   dōu zòng héng ài   .
piǎo náng qīng shì   xiāng zhì yīn xuè wéi gòu   jiāng yòng jué
zhòng tōng hòu yìn   guì què quán shī jié ài cān qīng dào   chéng jiā néng jiè jié
cháo tián wàn   cǎo shí jié   . wēi huàn néng   guī lái zuò yuè
bǎo wàn juàn shū   shǒu shèn xiè niàn céng xīn   xiāng féng jiàn bié
yǐn zhī kàn bǎo   rèn qióng yuè zhóu xián cuì diàn   qiān hóng zhé
zhì jiě dài yún xiāng   juǎn kāi guì xiè zhěn jiān shí fēng rèn   gòng sōng chuāng jiē
xuān   shù biān kàn jǐn chè huò xié guī xiè   huò chuān 穿 lín yuè
qiè guò tài fēng   bào 宿 zhī xíng xuě wèi xīng   fēn háo
jiǎn chú yōu sǒu   dàng xuán wēi xué hǎi zhèng kuáng   tóu xiàng zhōng   b   K   .
shèng rén huàn xué   chuí jiè yóu wéi qiè gǒu mèi jīn   shū yīn gòng   f   w   .
zhī jīng shǐ   yǒu yōng zhá kuàng wén   jiè zhī céng chuò
rèn   shí mǒu kāng dào gǒu guāng   wén
zhú qīng kān shā   zhòng hǎo jié néng yíng jiān liǎng   biàn 便 chóu
yǒu jìng gǒu róng   wén zhī jiān huì dōng gāo nòu yān   nán lǐng wēi jué
xiè jūn   gōng chē wén shè