二遺詩

唐代 陸龜蒙
誰從毫末見參天,又到蒼蒼化石年。萬古清風吹作籟, 一條寒溜滴成穿。閒追金帶徒勞恨,靜格朱絲更可憐。 幸與野人俱散誕,不煩良匠更雕鐫。
shuí cóng háo jiàn cān tiān   yòu dào cāng cāng huà shí nián wàn qīng fēng chuī zuò lài  
tiáo hán liū chéng chuān 穿 xián zhuī jīn dài láo hèn   jìng zhū gèng lián
xìng rén sǎn dàn   fán liáng jiàng gèng diāo juān