二隱皆有和篇因再用韻

宋代 周密
貧無知己老無親,踸踔空憐涉世深。種藥漸為衰晚計,對花銷盡少年心。 牛衣忍病寒初覺,蠹簡翻愁雨半侵。平昔結交惟二仲,折梅時寄短長吟。
pín zhī lǎo qīn   chěn chuō kōng lián shè shì shēn zhǒng yào jiàn wèi shuāi wǎn duì   huā xiāo jǐn shào nián xīn    
niú rěn bìng hán chū jué   jiǎn fān chóu bàn qīn píng jié jiāo wéi èr zhòng zhé   méi shí duǎn cháng yín