二唁詩 少保張公

宋代 鄭思肖
將軍本北人,歸順年已久。擢身將校中,腰綰中國綬。 身潤白玉潔,面獰黑鐵丑。剛勇有武威,功出眾人右。 一朝天柱折,當晝豐其蔀。陰陽反鐵炭,杯棬賊杞柳。 公卿文章士,盡醉馬乳酒。未聞天地間,生死反噬狗。 幸有張將軍,強哉氣赳赳。生死不攜異,寧受奸宄狃。 平生鐵石腸,明白照九有。熒熒赤伏符,百拜懸右肘。 謀畫入微茫,僵目拇撐口。死戰拓山開,高擎日月走。 剖心餵龍雛,淋漓血雙手。聖火壽綿綿,凡水焉能溲。 瞬目出死關,命在事非偶。張巡埋骨地,頑石變瓊玖。 白光射天門,璀璨奪星斗。英氣磨不壞,生公踵其後。 播盪大海外,若子死戀母。屈指我世祖,建武又乙酉。 惡獸腦百裂,始識獅子吼。天風吹新雨,濁劫淨無垢。
jiāng jūn běn běi rén   guī shùn nián jiǔ zhuó shēn jiàng xiào zhōng   yāo wǎn zhōng guó shòu
shēn rùn bái jié   miàn níng hēi tiě chǒu gāng yǒng yǒu wēi   gōng chū zhòng rén yòu
zhāo tiān zhù zhé   dāng zhòu fēng yīn yáng fǎn tiě tàn   bēi quān zéi liǔ
gōng qīng wén zhāng shì   jìn zuì jiǔ wèi wén tiān jiān   shēng fǎn shì gǒu
xìng yǒu zhāng jiāng jūn   qiáng zāi jiū jiū shēng xié   níng shòu jiān guǐ niǔ
píng shēng tiě shí cháng   míng bai zhào jiǔ yǒu yíng yíng chì   bǎi bài xuán yòu zhǒu
móu huà wēi máng   jiāng chēng kǒu zhàn tuò shān kāi   gāo qíng yuè zǒu
pōu xīn wèi lóng chú   lín xuè shuāng shǒu shèng huǒ shòu mián 綿 mián 綿   fán shuǐ yān néng sōu
shùn chū guān   mìng zài shì fēi ǒu zhāng xún mái   wán shí biàn qióng jiǔ
bái guāng shè tiān mén   cuǐ càn duó xīng dǒu yīng huài   shēng gōng zhǒng hòu
dàng hǎi wài   ruò zi liàn zhǐ shì   jiàn yòu yǒu
è shòu nǎo bǎi liè   shǐ shí shī zi hǒu tiān fēng chuī xīn   zhuó jié jìng gòu