二辛夷

唐代 李群玉
狂吟辭舞雙白鶴,霜翎玉羽紛紛落。 空庭向晚春雨微,卻斂寒香抱瑤萼。
kuáng yín shuāng bái   shuāng líng fēn fēn luò
kōng tíng xiàng wǎn chūn wēi   què liǎn hán xiāng bào yáo è