二簫

明代 釋函是
衡陽委絕白迢迢,衰柳荒原朔氣驕。自有流光遲曙色,卻無形影到春潮。 縈迴古渡愁歸客,蕭索空山泣去樵。風景依稀還世外,人間何事苦招搖。
héng yáng wěi jué bái tiáo tiáo   shuāi liǔ huāng yuán shuò jiāo yǒu liú guāng chí shǔ   què xíng yǐng dào chūn cháo
yíng huí chóu guī   xiāo suǒ kōng shān qiáo fēng jǐng hái shì wài   rén jiān shì zhāo yáo