兒未浹月而病醫家言其體氣甚孱漫作以解婦憂

唐代 全祖望
昔我墮地時,百疾相纏摎。或言此蒲柳,諒哉難望秋。 北堂長涕泗,夢寐含焦愁。年來成鮮民,孤生委道周。 飢亦莫我飯,寒亦莫我裘。蓬飄而梗逝,莫拒亦莫留。 酒醒夢斷四十秋,病骨不病骨愈虬。乃知漸老大,未必長脆柔。 所恨春暉不可留,骨則已虬心弗酬。兒今定似我,清弱亦有由。 風霜所未歷,有如草木勾。善為加調濩,以待元氣周。 切莫呼巫覡,邪術最謬悠。他年阿翁老扶鳩,看兒虬骨進晨羞。
duò shí   bǎi xiāng chán jiū huò yán liǔ liàng   zāi nán wàng qiū    
běi táng cháng   mèng mèi hán jiāo chóu nián lái chéng xiān mín   shēng wěi dào zhōu    
fàn   hán qiú péng piāo ér gěng shì   liú    
jiǔ xǐng mèng duàn shí qiū   bìng bìng qiú nǎi zhī jiàn lǎo wèi   zhǎng cuì róu    
suǒ hèn chūn huī liú   qiú xīn chóu ér jīn dìng shì qīng   ruò yǒu yóu    
fēng shuāng suǒ wèi   yǒu cǎo gōu shàn wèi jiā diào huò 調   dài yuán zhōu    
qiè   xié shù zuì miù yōu nián ā wēng lǎo jiū kàn   ér qiú jìn chén xiū