二十四詩品

唐代 司空圖
取語甚直,計思匪深。忽逢幽人,如見道心。 清澗之曲,碧松之陰,一客荷樵,一客聽琴。 情性所至,妙不自尋,遇之自天,冷然希音。
shén zhí   fěi shēn féng yōu rén   jiàn dào xīn
qīng jiàn zhī   sōng zhī yīn   qiáo   tīng qín
qíng xìng suǒ zhì   miào xún   zhī tiān   lěng rán yīn