二十七日雨意如秋

宋代 韓淲
一雨山林又近秋,亂鴉鳴處已飂飂。聲連檐溜更初滴,氣撲庭陰曉未收。 爍石炎威真可畏,著人涼意卻生愁。西疇想見芃芃矣,且問今年早熟不。
shān lín yòu jìn qiū   luàn míng chù liù liù shēng lián yán liù gēng chū   tíng yīn xiǎo wèi shōu    
shuò shí yán wēi zhēn wèi   zhù rén liáng què shēng chóu chóu 西 xiǎng jiàn péng péng qiě   wèn jīn nián zǎo shú