二十六夜坐

宋代 韓淲
初霜滌餘暖,山氣何其明。水痕亦漸收,澗淺流不聲。 翔空有鳴雁,肅肅已南征。人閒易為老,物引誠可驚。 憑窗既危坐,出門復安行。夜晚村微火,得酒承滿觥。 且了讀殘書,理愜意逾平。
chū shuāng nuǎn   shān míng shuǐ hén jiàn shōu jiàn   qiǎn liú shēng    
xiáng kōng yǒu míng yàn   nán zhēng rén xián wèi lǎo   yǐn chéng jīng    
píng chuāng wēi zuò   chū mén ān xíng wǎn cūn wēi huǒ   jiǔ chéng mǎn gōng 滿    
qiě le cán shū   qiè píng