二十九日歸寄鄭一

宋代 韓淲
野外青岩寺,城邊禪月台。收功行藥後,排悶坐輿來。 宿雨苗當熟,新涼桂已開。誰知老丘壑,自不奈塵埃。
wài qīng yán   chéng biān chán yuè tái shōu gōng xíng yào hòu   pái mèn zuò 輿 lái
宿 miáo dāng shú   xīn liáng guì kāi shéi zhī lǎo qiū   nài chén āi