二十九日

宋代 韓淲
中秋過了重陽近,不是騷人愛楚詞。鐘鼎山林元自若,精神心術復誰知。 長江湛湛吹楓葉,三徑皇皇把菊枝。宋玉謾悲陶令醉,我何杯酒嘯歌時。
zhōng qiū guò le chóng yáng jìn   shì sāo rén ài chǔ zhōng dǐng shān lín yuán ruò jīng   shén xīn shù shéi zhī    
cháng jiāng zhàn zhàn chuī fēng   sān jìng huáng huáng zhī sòng mán bēi táo lìng zuì   bēi jiǔ xiào shí