二郎神

宋代 湯恢
碧崖倒影,浸一片、寒江如練。正岸岸柳花,村村修竹,喚醒春風筆硯。溯水舟輕輕如葉,只消得、溪風一箭。看水部雄文,太師健筆,月寒波卷。 游倦。片雲孤鶴,江湖都遍。慨金屋藏妖,繡屏包禍,欲與三郎痛辨。回首前朝,斷魂殘照,幾度山花崖蘚。無限都付窳尊,漠漠水天遠。
dào yǐng   jìn piàn hán jiāng liàn zhèng àn àn liǔ huā   cūn cūn xiū zhú   huàn xǐng chūn fēng yàn shuǐ zhōu qīng qīng   zhǐ xiāo de fēng jiàn kàn shuǐ xióng wén   tài shī jiàn   yuè hán juǎn
yóu juàn piàn yún   jiāng dōu biàn kǎi jīn cáng yāo   xiù píng bāo huò   sān láng tòng biàn huí shǒu qián cháo   duàn hún cán zhào   shān huā xiǎn xiàn dōu zūn   shuǐ tiān yuǎn