二郎神

宋代 樓采
露床轉玉,喚睡醒、綠雲梳曉。正倦立銀屏,新寬衣帶,生怯輕寒料峭。悶絕相思無人問,但怨入、牆陰啼鳥。嗟露屋銷春,晴風暄晝,柳輕梅小。人悄。日長謾憶,鞦韆嬉笑。悵燼冷爐薰,花深鶯靜,簾箔微紅醉裊。帶結留詩,粉痕銷帕,情遠竊香年少。凝恨極,盡日憑高目斷,淡煙芳草。
chuáng zhuǎn   huàn shuì xǐng yún shū xiǎo zhèng juàn yín píng   xīn kuān dài   shēng qiè qīng hán liào qiào mèn jué xiāng rén wèn   dàn yuàn qiáng yīn niǎo jiē xiāo chūn   qíng fēng xuān zhòu   liǔ qīng méi xiǎo rén qiāo zhǎng màn   qiū qiān xiào chàng jìn lěng xūn   huā shēn yīng jìng   lián wēi hóng zuì niǎo dài jié liú shī   fěn hén xiāo   qíng yuǎn qiè xiāng nián shào níng hèn   jìn píng gāo duàn   dàn yān fāng cǎo