二風詩。亂風詩五篇。至傷

唐代 元結
(古有傷王,以崩盪之餘,無惡不為也。亂亡之由, 固在累積。故為《至傷》之詩一章二韻十二句) 夫可傷兮?傷王乎,欲何為乎?將蠹枯矣,無人救乎? 蠹枯及矣,不可救乎?嗟傷王!自為人君,變為人奴! 為人君者,忘戒乎。
  yǒu shāng wáng   bēng dàng zhī   è wéi luàn wáng zhī yóu  
zài lěi wèi zhì shāng zhī shī zhāng èr yùn shí èr  
shāng   shāng wáng   wéi   jiāng   rén jiù  
  jiù   jiē shāng wáng   wéi rén jūn   biàn wéi rén  
wéi rén jūn zhě   wàng jiè