耳病

宋代 劉攽
風林幾處颼颼葉,石澗無時浩浩泉。正欲登山驚雨過,未經烹鼎怪湯煎。 病身老態何由避,耳疾行當耳順年。
fēng lín chù sōu sōu   shí jiàn shí hào hào quán zhèng dēng shān jīng guò wèi   jīng pēng dǐng guài tāng jiān    
bìng shēn lǎo tài yóu   ěr háng dāng ěr shùn nián