獨坐

宋代 劉子翬
獨坐高堂上,游觀思無極。 重門雖晝關,遠岫如不隔。 長林葉布陰,淺澗流波激。 欣欣物態榮,淑氣生原隰。 幽禽感時鳴,繞樹飛還集。 常恐逐驚飆,無階戀儔匹。 興懷念良游,歲月更相及。 佳人獨棄余,何以慰岑寂。 褰裳迷所向,望遠時佇立。 心知徒百憂,沈思不能釋。
zuò gāo táng shàng   yóu guān  
chóng mén suī zhòu guān   yuǎn xiù  
cháng lín yīn   qiǎn jiàn liú  
xīn xīn tài róng   shū shēng yuán  
yōu qín gǎn shí míng   rào shù fēi hái  
cháng kǒng zhú jīng biāo   jiē liàn chóu  
xīng huái niàn liáng yóu   suì yuè gēng xiāng  
jiā rén   wèi cén  
qiān cháng suǒ xiàng   wàng yuǎn shí zhù  
xīn zhī bǎi yōu   shěn néng shì