讀莊子三首 其一

宋代 劉敞
簫韶豈不美,爰居終自悲。俛仰魯城上,驚顧不能怡。 伊昔舜廷內,鳴鳳為來儀。和聲詎中變,眾聽邈難齊。 澆淳懸異代,聰昧未殊施。咄嗟播鞀武,永乏滄海歸。
xiāo sháo měi   yuán zhōng bēi yǎng chéng shàng   jīng néng
shùn tíng nèi   míng fèng wèi lái shēng zhōng biàn   zhòng tīng miǎo nán
jiāo chún xuán dài   cōng mèi wèi shū shī duō jiē táo   yǒng cāng hǎi guī