讀莊子三首 其二

宋代 劉敞
漢陰灌園叟,抱瓮力難任。規為一何拙,機事自傷心。 賜也不受命,愧之汗沾襟。至言與世邈,幽操非俗尋。 以此高宇宙,豈知倦山林。彼哉夸奪子,佩服爛朱金。
hàn yīn guàn yuán sǒu   bào wèng nán rèn guī wéi zhuō   shì shāng xīn
shòu mìng   kuì zhī hàn zhān jīn zhì yán shì miǎo   yōu cāo fēi xún
gāo zhòu   zhī juàn shān lín zāi kuā duó   pèi làn zhū jīn