讀種先生丁密諫詩

宋代 林逋
舊草閒看即自卑,聖朝空道苦於詩。 高才眩望如明逸,新句無因似謂之。 淮甸月華欹枕靜,秣陵春色按鞭遲。 邯鄲獨步西施笑,落得星星兩鬢絲。
jiù cǎo xián kàn bēi   shèng cháo kōng dào shī  
gāo cái xuàn wàng míng   xīn yīn shì wèi zhī  
huái diàn yuè huá zhěn jìng   líng chūn àn biān chí  
hán dān 西 shī xiào   luò de xīng xing liǎng bìn