讀仲退和胡秀才詩有感斯文用韻

宋代 徐瑞
文章聖處無誰語,獨立蒼茫祇屢臏。從渠高眼空四海,自古名家能幾人。 愛烏怒蟹言何淺,畫虎雕龍技漫新。吾道澹成終雋永,莫矜盛氣怨私貧。
wén zhāng shèng chù shuí   cāng máng bìn cóng gāo yǎn kōng hǎi   míng jiā néng rén    
ài xiè yán qiǎn   huà diāo lóng màn xīn dào dàn chéng zhōng juàn yǒng   jīn shèng yuàn pín