讀月石屏詩

宋代 梅堯臣
余觀二人作詩論月石,月在天上, 石在山下,安得石上有月跡。 至矣歐陽公,知不可詰不竟述, 欲使來者默自釋。蘇子苦豪邁, 何用強引犀角蚌蛤巧擘析。犀蛤動活有情想, 石無情想已非的。吾謂此石之跡雖似月, 不能行天成紀曆。曾無纖毫光, 不若燈照夕。徒為頑璞一片圓, 溫潤又不似圭璧。乃有桂樹獨扶疏, 常娥玉兔了莫覓。無此等物豈可靈, 秖以為屏安足惜。吾嗟才薄不復詠, 略評二詩庶有益。
guān èr rén zuò shī lùn yuè shí   yuè zài tiān shàng  
shí zài shān xià   ān shí shàng yǒu yuè  
zhì ōu yáng gōng   zhī jìng shù  
shǐ 使 lái zhě shì háo mài    
yòng qiáng yǐn jiǎo bàng qiǎo dòng huó yǒu qíng xiǎng    
shí qíng xiǎng fēi de wèi shí zhī suī shì yuè    
néng xíng tiān chéng céng xiān háo guāng    
ruò dēng zhào wèi wán piàn yuán    
wēn rùn yòu shì guī nǎi yǒu guì shù shū    
cháng é le děng líng    
zhī wéi píng ān jiē cái báo yǒng    
lüè píng èr shī shù yǒu