獨游滄浪亭
如此亭台竟寂寥,詠歌人去鶴難招。小橋流水門雙板,夕照西風柳萬條。
千古知公輕謫宦,十年老我尚吹簫。東陽舊館蒼涼甚,衰草寒煙一例消。
rú
如
cǐ
此
tíng
亭
tái
台
jìng
竟
jì
寂
liáo
寥
,
yǒng
詠
gē
歌
rén
人
qù
去
hè
鶴
nán
難
zhāo
招
xiǎo
。
qiáo
小
liú
橋
shuǐ
流
mén
水
shuāng
門
bǎn
雙
xī
板
,
zhào
夕
xī
照
fēng
西
liǔ
風
wàn
柳
tiáo
萬
條
。
qiān
千
gǔ
古
zhī
知
gōng
公
qīng
輕
zhé
謫
huàn
宦
,
shí
十
nián
年
lǎo
老
wǒ
我
shàng
尚
chuī
吹
xiāo
簫
dōng
。
yáng
東
jiù
陽
guǎn
舊
cāng
館
liáng
蒼
shén
涼
shuāi
甚
,
cǎo
衰
hán
草
yān
寒
yī
煙
lì
一
xiāo
例
消
。